TÔI NGHĨ MÌNH SẼ KHÓC MỘT TRẬN…

Ai đó bảo rằng đã chạy bộ trên balcon dài 7 bước chân
được 45km
tôi tự hỏi tôi đã đi được bao nhiêu km trong căn hộ bé xíu của mình
trong mùa dịch?

Một ngày bắt đầu bằng việc đi tới đi lui
lau lau quét quét
và lại lau lau quét quét đi tới đi lui
dọn rồi dọn nữa
tôi bày biện nấu nướng
nghĩ ra vô vàn món đã nấu chưa hề nấu
tìm tòi những thứ sắp hết trong tủ lạnh
kiếm cớ đi mua

Nhiều khi chỉ đi mua vài củ tỏi mấy quả chanh
tôi đi mất chín mươi phút đồng hồ dưới nắng
dưới những hàng cây tháng Tư bắt đầu nở từng cánh hoa đỏ cháy
tôi đứng ngửa cổ ngắm nhìn trong thỉnh thoảng vài chiếc xe máy vượt qua
vài người mặt che kín khẩu trang đi lại hấp tấp
liếc nhìn tôi bằng ánh mắt e ngại
tự hỏi chúng ta sẽ phải nhìn nhau như thế đến bao lâu?

Dưới hàng cây tháng Tư có cành hoa đỏ cháy
tôi lắng nghe, tìm tòi rồi lại lắng nghe
thèm một chuỗi inh ỏi tiếng ve xa ngái
mùa hè đến rồi
sao tiếng ve im bặt?
tôi đã đi bộ trong căn hộ của mình từ mùa xuân được bao nhiêu km?
tôi muốn mùa hè xuống biển
tôi muốn mùa hè lên rừng
tôi muốn mùa hè trèo non vượt suối
hỡi tháng Tư
hãy cho tôi hy vọng
cho tôi được làm mòn gót giày
cùng bạn bè tôi

Bây giờ chỉ có thể đi bộ dưới những hàng cây trên phố
với những quả chanh xanh
tưởng tượng không gian trong vắt
sạch vi khuẩn
sạch nghi kỵ
bạn bè tôi chơi trò sau cách ly bạn sẽ làm việc gì đầu tiên
ăn sáng với ai nhậu nhẹt với ai đàn đúm với ai
tôi nghĩ mình sẽ khóc một trận
sẽ đi một hơi ra chợ hoa mua đủ các loại về cắm khắp nhà
sẽ sơn móng tay móng chân
sẽ trang điểm
sẽ thoa lên môi màu son đỏ nhất
mặc chiếc áo đẹp nhất
rồi tự vẽ mình

Tôi sẽ vẽ mình thật nhiều màu sắc
rực rỡ như mùa hè phía trước
dịu dàng như mùa thu phía trước
ấm áp như mùa đông trong chiếc áo len hồng
rồi tôi đi chơi

Tôi sẽ đi những nơi tôi thích
Ít nhất sẽ không về nhà không nấu bếp không lau dọn không nghĩ ngợi lẩn quẩn trong bốn bức tường
tôi đi tìm lại tiếng ve…
.

Tôi nghĩ mình sẽ khóc một trận – Phạm Thị Ngọc Liên
14/4/2020

*Lời tác giả: Bài thơ này mình làm từ tháng Tư, không ngờ đến tháng 12 lại có cùng cảm xúc chật chội. Thật buồn cho nỗi lo sợ của con người trước dịch bệnh và sự mất lòng tin…


Trang thơ và chữ đẹp Trái Tim Son Trẻ chính thức 1o tuổi và gia nhập ngôi nhà Viết Để Tự Do vào 11.2020. Cảm ơn bạn đã chọn đọc thơ và chữ đẹp giữa muôn trùng Internet hôm nay.

Góp một tay với tụi mình tại đây!

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments