Rằng từ

“Rằng từ khoác bụi trên vai
Năm chưa đủ rộng tháng dài đã trôi
Người đi tìm lá ngậm ngùi
Ta về đốt lửa hong lời gió mưa…”

Cổ tích về loài người

“Mắt trẻ con sáng lắm
Nhưng chưa thấy gì đâu!
Mặt trời mới nhô cao
Cho trẻ con nhìn rõ
Màu xanh bắt đầu cỏ
Màu xanh bắt đầu cây
Cây cao bằng gang tay
Lá cỏ bằng sợi tóc…”

tôi thấy em trong bào thai của mẹ

“Tôi đã sống đủ và làm đủ những gì cần thiết. Chỉ tiếc là không còn nhiều thời gian để làm những gì lợi ích cho đời. Ðời sống thì đẹp và rộng dài quá, còn đời người thì hạn hữu. Biết làm sao bây giờ.”

cảm ơn mình đã yêu em

*cho những bạn từng xem vở “Cảm ơn mình đã yêu em” của sân khấu Hoàng thái Thanh* Anh đứng đó gần bên mà diệu vợi, Bờ môi em mặn chát biết bao lần Hạnh phúc nhỏ, nụ tình vừa kết trái Em một mình giữa vạch sống mong manh Có phải rồi con sẽ…

Trong đêm

“Chẳng tin thánh nhân trong những bộ sách dày
Tôi tin dòng nhựa của cây
Tin từng viên gạch lát
Tin người thợ da đóng dép
Người thợ nề quét vôi
Tin cả tên cướp ngày mai chết
Đêm nay nhớ một trò chơi tuổi thơ
Một cô hàng xóm
Tin cái xấu dù khôn ngoan sừng sững
Mỗi ngày một bớt đi một chút
Sẽ lớn lên bản chất cuộc đời…”

Quá khứ buồn làm chi

”Thành phố vẫn như xưa. Mọi xa lạ lại trở thành xa lạ,
Em lại đi đếm bước giữa đường đông…
Chút gió động lòng kia rồi cũng thành êm ả
Rồi sẽ quên đi tất cả chuyện tương phùng!”

Bước chậm qua đời

*một bài rất Du Tử Lê, dù ko 5 chữ*. Người đã thế ta còn chi tiếc nữa, Tình còn chi mà ta phải điên cuồng. Ta giận ta không thể lấy lại hồn, Không thể chuộc lại tình đã hiến. Không thể bỉ khinh người ta ca tụng, Không thể bôi nhọ chính mặt…

Bài hát cũ

Vây bọc quanh tôi Những lời nói ngọt ngào, những vòng tay rộng mở Tôi mơ thấy một bài hát cũ Mơ hồ cất lên lặng lẽ vách tường. Ngày nào bước chân chẳng qua đây Ngày nào mùa thu chẳng đến Cuộc ồn ào ném tôi ra xa Khỏi ngôi nhà đã sống. Bên…

người đàn bà trong em yên ngủ.

Dường như em đã quên Mình đã từng nhớ anh đến thế? Nỗi nhớ như con mọt ăn suốt ngày đêm Tận tuỵ mòn rũa Nhớ như là không còn nhớ nữa Em đợi anh lâu riết thành quen Quen thiếu vắng, quen đơn côi Quen một mình đưa đón Đò chiều xa vời vợi…

Thói quen

Ly cà phê buổi sáng Tách trà buổi chiều Giọt nước mắt buổi tối Từ bao giờ Tôi có thói quen tự hỏi Đời mình sẽ trôi về đâu? Dù biết những suy nghĩ buồn rầu Không làm cuộc đời thêm đẹp Nhưng trên nẻo đường chật hẹp Tôi luôn hỏi tại sao? Tại sao,…

Lần cuối

Bài thơ này Nguyễn Tất nhiên viết năm 1974, đọc để thấy dù cách dùng câu chữ có khác, nó có nét gì đó tương đồng với “Xin hãy cảm thông cho những nỗi buồn tuổi trẻ” của mình. Thì ra, tuổi trẻ, thời nào cũng buồn! Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng…