Vọng âm

Gã bạn thân đi xaNgười bạn gái ở nhà đau ốmLũ bạn quen ồn ào như quạVắng bặt áo cơmCòn ta nằm khôngĐưa võng ngó trờiĐôi khi không buồn không vuiKhông nhớ ai, không giận aiChỉ thấy sống là khóSống tử tếCàng khó Thì làm một việc gì đóSơn lại chiếc ghế cũPhủ màu lên…

Lá biếc

“rồi một ngày có lẽ – ngày mai
ta như nắng qua nhà em lặng lẽ
ta trói lại bàn tay thèm gõ cửa
bụi ngâu thơm trước cổng trả cho người…”

Đỗ Trung Quân

” Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông…”

Chuyện ngày thường

Ðể nhận ra cuộc đời
Hệt như là cổ tích
Ước niềm vui – khi mở bừng con mắt
Tất cả đều có cạnh bên
Bạn – người yêu – hoa và nắng êm đềm…

THẦY CÒN NHỚ CON KHÔNG?

Tôi ngẩn ngơ đi giữa phố xá ồn ào
Những đứa trẻ tan trường đuổi nhau trên phố
Mười năm nữa đứa nào trong số đó
Sẽ gặp thầy mình như tôi gặp hôm nay?

Vườn mưa

”Những ngày mưa thế này anh nhớ dáng em ngồi co ro biết mấy. Mười ngón chân chụm lại như trẻ con, mười ngón chân co quậy như những con sâu không làm ai sợ. Sao không đặt bàn chân lên tay anh, mưa có làm chân em nhớ phố?”

Mùa xưa

“Nhà tôi còn mở cổng
Hoa khế tím rụng đầy
Vườn tôi còn gom lá
Chờ tay người – khói bay…”

Nhớ mẹ

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
.

Quê hương là gì hở mẹ?

Quê hương là gì hở mẹ?
Mà cô giáo dạy phải yêu.
Quê hương là gì hở mẹ?
Ai đi xa cũng nhớ nhiều…

Có một bài thơ không bươm bướm

Anh đã có những ngày buồn như thế
Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang …

Biển nhớ

Em đã lấy hết của anh những buổi tối yên tĩnhNhững buổi tối bây giờ sóng biển tràn vào nhàEm đã lấy của anh những trưa êm ảTrưa đỏ trời sắc lửa cháy trên hoa.Em lấy hết chừa cho anh nỗi nhớNỗi nhớ ba mươi bốn năm cộng lại – Nhân mườiNỗi nhớ biến gã…