Nên thời gian ấy ngùi trông

Sớm, trưa, chiều, tối, ra, vào
Người chưa yên nỗi thầm xao xác lòng
Nên thời gian ấy ngùi trông
Khô như hạt bụi trưa ngừng ngập bay…
.

Tịnh khúc

“buồn ơi…
tôi bỏ tôi chìm đắm
trong tiếng làm thinh của ghế bàn
ghế bàn không sẻ chia sầu thảm
nhưng biết làm thinh lặng cảm thông
bàn ghế đâu như người vui nhảm
tọc mạch đời nhau để miệng mồm
buồn ơi, tôi muốn như bàn ghế
chịu đựng đời không biết thở than!”

Lần cuối

Bài thơ này Nguyễn Tất nhiên viết năm 1974, đọc để thấy dù cách dùng câu chữ có khác, nó có nét gì đó tương đồng với “Xin hãy cảm thông cho những nỗi buồn tuổi trẻ” của mình. Thì ra, tuổi trẻ, thời nào cũng buồn! Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng…

Khúc tình buồn

Người từ trăm năm về qua sông rộng ta ngoắc mòn tay trùng trùng gió lộng (thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá thà như giọt mưa khô trên tượng đá có còn hơn không mưa ôm tượng đá) người từ trăm năm về khơi tình động ta chạy vòng vòng ta chạy mòn…

Như những hoàng hôn bỏ mặt trời

Tôi bắt đầu yêu hay bắt đầu dự tính ?( Dự tính nào cũng thật ngây thơ )Tôi bắt đầu ngây thơ hay bắt đầu già ?( Khi mặc cả, tình yêu cũng thù hận ) Xin đánh đổi cuộc đời này (lận đận)Bằng phút giây cầm được tay người Em còn đứng bên dòng…

thà như giọt mưa

Người từ trăm năm
về như dao nhọn
ngọt ngào vết đâm
ta chết âm thầm
máu chưa kịp đổ

Hai hàng me ở đường Gia Long

Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại?
Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?

Mỗi lòng người một lý lẽ bất an
Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác
Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
Mỗi đời tình, có một thú, chia ly