Đến đường hoa mười giờ lúc mười giờ

“Dẫu có thể ngày mai mưa
dẫu thành phố khi em quay về vẫn ngập ngụa khẩu trang và nước sát khuẩn
dẫu anh ở đâu đó trong hàng người bị cách ly em không thể gặp
em cũng sẽ cười như hôm nay nở như hôm nay
dưới nắng

ĐẾN ĐƯỜNG HOA MƯỜI GIỜ LÚC MƯỜI GIỜ – #Phạm_Thị_Ngọc_Liên

TÔI NGHĨ MÌNH SẼ KHÓC MỘT TRẬN…

Tôi sẽ vẽ mình thật nhiều màu sắc
rực rỡ như mùa hè phía trước
dịu dàng như mùa thu phía trước
ấm áp như mùa đông trong chiếc áo len hồng
rồi tôi đi chơi

Tâm tư

Em có những lúc nhút nhát rụt rè như một con mèo nhỏ
Nhưng vẫn ngóng chờ vuốt ve…

Tiếng hót

Những khoảnh khắc thanh xuân
duỗi tay hào phóng
em tặng anh bằng một nụ cười
mong anh bình yên bình yên
cuộc đời hồng
còn lại

Ngày nắng

“Vẫn là nắng mỗi ngày vây quanh
sao hôm nay nắng ngập đến trắng
mắt em nheo mãi không thấy anh
nắng đã giấu anh đi đâu mất?

Như đã giấu đi hơi thở của em
để lại trái tim trống rỗng
cơn bức bối ngột ngạt khó chịu
thèm một cơn mưa…”

Tỉnh thức

“Đáng sợ nhất là thời gian không ngưng
ký ức thì tồn tại
biết trách hờn điều gì khi mình tỉnh thức
thấy rõ mình đang rơi…”

Đàn bà

Điên rồ sao những người đàn bà
kể cả em
đều muốn nghe những lý lẽ lý sự
dù biết thừa chúng là điều giả dối…

Phạm Thị Ngọc Liên

“Mối tình anh như mái ngói đầy rêu
Nỗi buồn đóng thành tầng
Em dẫm vào trượt ngã
Vết nhói đau đến lạ
Như lời tình ca cũ kỹ đã xanh rêu”

“Em mang mũi gai trong tim…”

con chim nhỏ sôi nổi vĩnh biệt
bằng tiếng hót máu
để lại trái tim nụ hôn
những tiếng gọi của người yêu dấu
lồng ngực phập phồng
điệu nhảy cơn đau…

Đáy vực sâu

Suy nghĩ mãi về một đề nghị diễn biến như cuộc phiêu lưu mới biết chắc con đường sẽ đi hiện diện anh nửa đùa nửa thật mỉm cười thấy bình minh lại đi qua ngõ hẻm để lại một tia nắng không đủ hồng con hoạ mi lại hót trong lồng điệu chờ đợi…

Một ngày không như mọi ngày

Thành phố buổi tối nắng im lìm trong cây
dịu dàng điệu nhạc buồn em nhớ anh
ngẩn ngơ đong đưa nhịp võng
anh ở đâu anh như giọt nắng
tháng chạp lười chưa về
em mãi ngóng nơi xa.

Một mình trong chiều

Con chim sẻ đứng trên mái ngói kia Muốn nói gì với mặt trời? Lời chim thì nhỏ Bầu trời thì cao… Mối tình anh như mái ngói đầy rêu Nỗi buồn đóng thành tầng Em dẫm vào trượt ngã Vết nhói đau đến lạ Như lời tình ca cũ kỹ đã xanh rêu Giá…