Mắt biếc

“Đứng trước nỗi buồn của một người con gái, tôi luôn luôn xốn xang và cảm thấy mình có lỗi trong chuyện đó, mặc dù nhiều khi nguyên do của nỗi buồn chẳng dính dáng gì đến tôi.”

Năm buổi sáng không có trong sự thật

MỘTNgủ dậy một sángCả phố biến đâu mấtKhông một bóng người điIm lặng hồ nước sâu thăm thẳmMặt đất đỏ màu gạch nungNhư miệng quả núi lửaAnh đi tìm emTìm dấu vết những con đườngChúng ta thường đi lạiGiữa mênh mông tôi gọi em mãi mãiThế kỷ chúng ta đứng lại nơi đâyEm ở đâu…

Thu khúc

Vẫn biết đời hạnh phúc chẳng bao nhiêu. Cái thoáng chốc của một thời tuổi trẻ, cái dè dặt của tuổi già rớm lệ, cái mênh mông hiện tại êm đềm. Em bao giờ cũng vẫn là em – là ngọn nến chẳng bao giờ tắt – thứ ánh sáng điềm nhiên hiu hắt – điềm nhiên đi thốc giữa tim người…