Mãi mãi bên em

“Đôi khi có những mùa giông bão qua đây
Em thấy đời là những hư hao
Này em, đừng dấu muộn phiền trong mắt sâu
Đừng giấu bàn tay trong tóc mây
Hãy tựa đầu lên vai anh
Em sẽ thấy mùa xuân về rất nhẹ
Từ trái tim anh nồng nàn yêu em …”

Hoa cúc

“Nắng nhạt vàng, ngày đã quá trưa
Nào đâu những biển chờ nơi cuối đất
Bao ngày tháng đi về trên mái tóc
Chỉ em là đã khác với em thôi!”

Em đi tìm anh

“Hỡi trái đất rộng làm chi bát ngát
Cho loài người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc nổi bùng cơn bão cát
Cho tình anh chưa bén đã lụi tàn?”

Soi dấu

“bởi quá sợ cô đơn
tôi xoay sở trong tay người trói buộc…”

Em cứ về bên ấy

“Ai đã yêu em như em biết vậy?
Để mấy lần tắm cạn giữa dòng thương?”

Sổ tay đi đường

“Vốn không tin lời hẹn quay về
Vẫn gửi lại vì biết mình đi mãi…”

Nỗi buồn thiếu nữ

Sớm mai ra, một buổi sớm bình thường
Tôi dừng lại trên đường, lắng nghe tiếng chim đầu xuân vui vẻ
Thấy len lỏi trong tim một nỗi buồn khe khẽ
Biết mình đã khác hôm qua…

Giấc mơ bị đánh mất

“Bằng cách nào đó tôi đã vẽ rất nhiều khối lập phương trên những cánh hoa tulip vừa được cắm
Đêm qua hình như có cơn mưa ngang qua thành phố
Cơn khát tôi uống cạn bầu trời…
Và hình như tôi đã hát bằng lời của loài thiên di.”