Đến đường hoa mười giờ lúc mười giờ

“Dẫu có thể ngày mai mưa
dẫu thành phố khi em quay về vẫn ngập ngụa khẩu trang và nước sát khuẩn
dẫu anh ở đâu đó trong hàng người bị cách ly em không thể gặp
em cũng sẽ cười như hôm nay nở như hôm nay
dưới nắng

ĐẾN ĐƯỜNG HOA MƯỜI GIỜ LÚC MƯỜI GIỜ – #Phạm_Thị_Ngọc_Liên

Nên thời gian ấy ngùi trông

Sớm, trưa, chiều, tối, ra, vào
Người chưa yên nỗi thầm xao xác lòng
Nên thời gian ấy ngùi trông
Khô như hạt bụi trưa ngừng ngập bay…
.

Tuổi mười ba

Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể
Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa?
Nên đêm vui sao cũng chớm buồn thưa
Và lo sợ khi lòng mừng quá đỗi…

Người đi đâu

Bàn chân bước người đi về một thuở
Lá phân vân bờ bến cát sương rung
Trời khuya khoắt phiêu du trăng bỡ ngỡ
Người đi đâu sông nước lạnh vô cùng!

Loài cây nhớ gió

Từ buổi đến rừng cao cây nhớ gió
Mình nhớ đời đêm nhớ gối trên tay
Mong trở lại một ngày thương tóc đó
Có tình người trên vầng trán mây bay…

TÔI NGHĨ MÌNH SẼ KHÓC MỘT TRẬN…

Tôi sẽ vẽ mình thật nhiều màu sắc
rực rỡ như mùa hè phía trước
dịu dàng như mùa thu phía trước
ấm áp như mùa đông trong chiếc áo len hồng
rồi tôi đi chơi

Trong mùa thu

Em cúi nhặt bên đường một ngọn cỏ xanhChưa có trong mùa thu trướcTưởng mọi điều đã quá chừng quen thuộcBỗng lạ lùng khi mở bàn tayVà mắt gặp ánh lá xanh chói lọi Những gì đã mất đi, những gì im tiếng nóiNhững nguồn trong sau đá sỏi, bùn lầyBao đau thương che khuất…

Hư ảo

rơi lại phía sau là nắng vàng
rơi lại phía sau là mùa xuân dịu ngọt
rơi lại phía sau là cơn khát
rơi vào tận cùng là cô độc
và em cùng tiếng chuông nhà thờ
rơi!

Kể chuyện trong vườn

“Chuyện con người không có gì khó cả”
Nhấp ngụm cà phê anh nheo mắt trả lời
“Em cứ hình dung về một loài sinh vật
Luôn muốn tìm ra ý nghĩa cuộc đời”

Đẹp

Là gió trăm cây hay là cồn nước đọng
Người không cười mà hoa cỏ gói trong tay
Đường áo màu viền trắng cổ thơ ngây
Màu sắc thời gian người thu tròn giữa áo…