Đến đường hoa mười giờ lúc mười giờ

“Dẫu có thể ngày mai mưa
dẫu thành phố khi em quay về vẫn ngập ngụa khẩu trang và nước sát khuẩn
dẫu anh ở đâu đó trong hàng người bị cách ly em không thể gặp
em cũng sẽ cười như hôm nay nở như hôm nay
dưới nắng

ĐẾN ĐƯỜNG HOA MƯỜI GIỜ LÚC MƯỜI GIỜ – #Phạm_Thị_Ngọc_Liên

Nên thời gian ấy ngùi trông

Sớm, trưa, chiều, tối, ra, vào
Người chưa yên nỗi thầm xao xác lòng
Nên thời gian ấy ngùi trông
Khô như hạt bụi trưa ngừng ngập bay…
.

Tuổi mười ba

Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể
Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa?
Nên đêm vui sao cũng chớm buồn thưa
Và lo sợ khi lòng mừng quá đỗi…

Người đi đâu

Bàn chân bước người đi về một thuở
Lá phân vân bờ bến cát sương rung
Trời khuya khoắt phiêu du trăng bỡ ngỡ
Người đi đâu sông nước lạnh vô cùng!

TÔI NGHĨ MÌNH SẼ KHÓC MỘT TRẬN…

Tôi sẽ vẽ mình thật nhiều màu sắc
rực rỡ như mùa hè phía trước
dịu dàng như mùa thu phía trước
ấm áp như mùa đông trong chiếc áo len hồng
rồi tôi đi chơi

Chia tay

Nắm tay cùng hẹn mai sau
Dòng Ngân bắc lại nhịp cầu mong manh
Chừ đây cát bụi tung hoành
Chông gai mười cõi chênh vênh thế cờ…

Nhớ một người hay quên

anh có nỗi buồn em không biết
em có giấc mơ anh không vào được
những ngọn đèn thành phố kéo ta đi…

Điệp khúc tháng sáu

Tháng sáu trầm tư tháng sáu chơi vơi. Cành phượng cháy lòng vòm xanh hút mắt. Dẫu thương nhớ em làm sao khóc được. Giọt nước mắt này cũng của xa xưa. Tháng sáu trời nắng tháng sáu trời mưa. Em giữ riêng em khoảng trời màu tím. Anh có trở về bước chân xin tìm đến.

Có một khoảng trời tháng sáu của riêng anh…

Sấp ngửa bàn tay

Bốn mươi tuổi rồi anh còn được nhớ nhung
Thì ở rừng xanh mộ bạn anh thêm một lần thay cỏ
Những lớp lá xanh, lá vàng, lá đỏ
Rụng xuống đất rồi đi đâu…

Tàn thu

Này những hàng cây đứng trơ xương
Có đứng như ta đứng nát lòng
Có như ta đứng chờ không hẹn
Một người… không biết nhớ ta không?