tôi thấy em trong bào thai của mẹ

“Tôi đã sống đủ và làm đủ những gì cần thiết. Chỉ tiếc là không còn nhiều thời gian để làm những gì lợi ích cho đời. Ðời sống thì đẹp và rộng dài quá, còn đời người thì hạn hữu. Biết làm sao bây giờ.”

Em có về thôn trăng

Tôi lớn lên bằng con tôm, ngọn muống già, trái sấu non, đọt mùng tơi
Bằng sự bòn nhặt suốt đời của mẹ
Cánh cò vẫn trắng nguyên dẫu lời ru không giá thú
Khóm xương rồng gai góc nở hoa.

Bà mẹ vùng ngập lũ

Là cánh hạc đậu vào thơ buổi ấy Mẹ còng lưng soi mái tóc mây bay Bốn phương gió cứ se lòng ngọn Bấc Ngóng con xa trôi nổi dạn dày Mái tranh dột che phía nào cũng ướt Thèm tay con chia lửa ấm bàn tay Ngày lũ lớn lòng sôi như bọt nước…

Gửi quê

Phố mấy hôm rồi mưa mãi không thôi Chiều nay trên đài báo tin quê mình có lũ Lại những đêm cả nhà mình không ngủ Bơi xuồng gặt lúa chạy lũ ngoài đồng Con không về nước lại lên nhanh Ba có kịp kê đồ đạc trong nhà lên gác? Mưa suốt đêm càng…

Chẳng hay

Chiều dựng mùa đông mây xám ngắt Núi cao trời thấp có ta về Giang hồ đâu có ai phong ấn Mà nghĩ từ quan trở lại quê Ta đi, xưa gió đưa vài dặm Ta đi, xưa mưa ướt vừa căm Quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió Hình như không đủ buồn trong…

Tạp cảm

Hình như có điều gì đang lẫn lạc
Đến cười khóc sao lòng giờ cũng khác
Cả con đường quen thuộc – khác ngày xưa…

Và đẹp làm sao những tim non

Em đã về chưa tháng Chín mong?
Những phố ngày xưa rực đóa hồng
Kỷ niệm tựu trường như còn đó
Và đẹp làm sao những tim non.

Kỷ niệm

con đường đất có màu xanh bữa nọcây bên đường màu lá lục hôm kiacon chim bỏ đi có bận quay vềcất tiếng hát chào niềm vui của gió anh ra đứng sau hè nghe để ngókhông thấy chim mà thấy tiếng kinh chiềuvui trong lòng anh đã bước chân theoem có nói là em…

Đôi mắt

Dòng mãi dòng trôi
Lời hẹn vài năm thành lời ly biệt
Đường dây viễn liên quay nửa vòng da diết
Thì thầm nhau qua đôi mắt thinh không…