Có một bài thơ không bươm bướm

Anh đã có những ngày buồn như thế
Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang …

Tập đi

Tập đi suốt cả một đời
Mà chân chưa chắc là đôi chân mình.

Biết

Biết không đi trọn ngày mai
Biết trăm năm chỉ ván bài…
em thua!

.CÓ NGƯỜI LÒNG NHƯ NẮNG QUA ĐÈO.

Đừng nói rằng bạn vào đời tôi và bước ra không hề để lại dấu tích. Nông hay sâu, rộng hay hẹp, dài hay ngắn… dù sao thì khoảnh khắc nào đó nó cũng biết đau.
Đừng hỏi tôi rằng “Không có bạn cuộc sống của tôi có đổi thay nào không?”
Người ta thì cứ trôi, lòng tôi dù có trôi đi nồng nhiệt thì vẫn nghẹn ngào những điều dẫu cũ…

.ĐỂ YÊU MỘT NGƯỜI CẦN RẤT NHIỀU CỐ GẮNG…

Xin nhớ dùm cho, để yêu một người cần rất nhiều cố gắng…

.Đời dài đâu mấy bữa cơm họp mặt, có được một người thương yêu đi cùng mình trên đoạn đường tạm này quả là hạnh phúc lớn lao. Nên nếu tìm ra một người mình cảm thấy rung động và mong ước sống cùng, tôi thiết tha ước mơ bạn có đủ nghị lực và nồng nhiệt, để học cách cố gắng trân trọng yêu thương, để học cách hiểu được tình yêu không là tay lồng vào tay xác thịt, đó còn là một dặm trường thử thách, mà hoa nở trong tim thơm ngát đủ để nuôi sống nụ cười bạn luôn như thời tuổi trẻ rực rỡ, không bao giờ tàn lụi nếu còn có tình yêu…
.

NGÀY CUỐI TUẦN…

Ngày cuối tuần luôn là một cơn đau âm ỉ với những kẻ cô đơn.
…Mỗi cuối tuần em gom một hòn đá đặt quanh tim mình, thành quách ngày qua đủ để xây một căn nhà nhỏ nhỏ, nơi đó em sống cô độc không ai có can đảm bước vào. Dù nuôi từng nỗi nhớ và kỷ niệm nhỏ nhoi nhưng chưa bao giờ nghĩ mình bất hạnh, bất cứ lúc nào nhớ anh em cũng mỉm cười rộn ràng như kẻ mới yêu dù sự đời kéo tơ đứt đoạn và sông chảy thẳng ra biển từ đời nào…

BUỒN VUI RƠI RỚT…

Nghĩ tới yêu một người thì hân hoan lắm vui sướng lắm. Nhưng nghĩ tới một người yêu mình sao buồn quá chừng… Tự hỏi mình có phải tào lao quá, bạn nói cứ yêu đi cứ mở cửa đi, con nhỏ khóc mếu cảm xúc lang thang ở đâu đâu thì yêu kiểu gì? Nếu không được đi cùng người mình cảm thấy hạnh phúc thì thà ở vậy cho xong, chớ lừa dối người ta làm gì tội người ta, ha nhỏ?!

TÌNH TỤI MÌNH, CHỈ LÀ MỘT CHUYỆN NHỎ NHOI THÔI…

Thì ra tình yêu không chết đi, nhưng nó cũng không luôn mãnh liệt như nó từng bùng cháy. Một ngày nào đó, tình yêu được kể như môt chương sách phải đọc qua trong cuốn sách “Phải sống!”. Tình yêu được nhắc như một môn bắt buộc học để được tốt nghiệp trường đời. Tình yêu như một cây cầu độc đạo phải đi để đến bên kia sông trưởng thành. Và rồi cuối cùng, tình yêu đơn giản cũng được tính như giai đoạn người ta hay điểm danh lại đời mình, học mẫu giáo, cấp một, cấp hai, giai đoạn tuổi thơ, giai đoạn niên thiếu,… nó đáng nhớ, đầy chuyện chôn giấu, ngập kỷ niệm luyến tiếc, nhưng không đáng để quá đau khổ bi lụy chỉ vì nó đã trôi qua…

Thường, những người thật sự đi qua, thật sự sống, thật sự đời, họ sẽ kể về tình yêu một cách biết ơn, như những điều vui vẻ thú vị nhất từng có, dù người yêu của họ đã không còn nơi đó nữa…

Vùng an toàn

Người ta thường có xu hướng làm quen với những người lạ, rồi từ đó thân nhau, rồi lại thành người lạ sau một thời gian quen biết. Dù rằng mỗi khoảng thời gian trong cuộc đời không đủ để quan tâm tất cả, nhưng họ sợ ai đó bước sâu vào cuộc sống của mình, họ dần thích nghi với việc sống trong vùng an toàn được vẽ ra quen thuộc. Chiếc laptop kết nối thế giới nhưng lại cô lập mỗi người thành một thế giới khó phá vỡ, họ ngồi chia sẻ cùng nhau những điều tưởng chừng cởi mở nhưng thật ra là không bao giờ chạm tới được…