Ban công mùa cũ

Em tối nay, thốt nhiên hiểu rằng ban công của em không có điểm tựa, vì ở giữa lưng chừng trời đất, thành ra hụt hẫng dài lâu…

Hết thời thương nhớ…

…tôi thấy kỷ niệm bơ vơ quá, bơ vơ giữa những chiều ngơ ngác đang rơi, vì tôi là kẻ cuối cùng níu giữ, mà bây giờ tôi lại buông tay…
Ừ thì rơi. Ừ thì chơi vơi…

TÌNH ƠI, CÓ THỂ LÀ ĐÃ MUỘN RỒI!

Ta luôn băn khoăn làm sao giữ cho đừng chia ly, dù chưa hề có một sự tương phùng nào. Giống như cách ta lắc đầu cười với ánh đèn loi lẻ, rằng tất cả đã quá muộn, khi chưa thực sự có một sự bắt đầu…

TRÁI TIM SON TRẺ

Muốn ghì anh trên vai em. muốn giấu anh vào tóc em… để em ngủ êm đềm trong suốt cuộc đời làm người…