Trong mùa thu

Em cúi nhặt bên đường một ngọn cỏ xanhChưa có trong mùa thu trướcTưởng mọi điều đã quá chừng quen thuộcBỗng lạ lùng khi mở bàn tayVà mắt gặp ánh lá xanh chói lọi Những gì đã mất đi, những gì im tiếng nóiNhững nguồn trong sau đá sỏi, bùn lầyBao đau thương che khuất…

Hư ảo

rơi lại phía sau là nắng vàng
rơi lại phía sau là mùa xuân dịu ngọt
rơi lại phía sau là cơn khát
rơi vào tận cùng là cô độc
và em cùng tiếng chuông nhà thờ
rơi!

Kể chuyện trong vườn

“Chuyện con người không có gì khó cả”
Nhấp ngụm cà phê anh nheo mắt trả lời
“Em cứ hình dung về một loài sinh vật
Luôn muốn tìm ra ý nghĩa cuộc đời”

Đẹp

Là gió trăm cây hay là cồn nước đọng
Người không cười mà hoa cỏ gói trong tay
Đường áo màu viền trắng cổ thơ ngây
Màu sắc thời gian người thu tròn giữa áo…

Dặn dò

“Tình yêu thương
Bỗng trở nên bất diệt
Đường xa
Và gập ghềnh muôn dặm
Nhưng hai vầng nhật nguyệt
Sẽ vẫn còn
Để soi bước cho tôi.”

Gửi

“Chúng ta cách nhau như buổi sáng cách buổi chiều
Chẳng dám mong một lần gặp gỡ…”

Bình vỡ

Tôi chợt hiểu
trong không gian luôn rạn nứt im lìm
trong thời gian một chuỗi dài
những cung điện lâu đài sụp đổ…

Không đề

“Bóng anh lẻ, mờ mờ con đường nhỏ
Nỗi nhớ em, lạnh một tứ thơ gầy…”

Rằng từ

“Rằng từ khoác bụi trên vai
Năm chưa đủ rộng tháng dài đã trôi
Người đi tìm lá ngậm ngùi
Ta về đốt lửa hong lời gió mưa…”

Lá biếc

“rồi một ngày có lẽ – ngày mai
ta như nắng qua nhà em lặng lẽ
ta trói lại bàn tay thèm gõ cửa
bụi ngâu thơm trước cổng trả cho người…”

Đoản ca của người đi biển

“Giờ đây nếu ngày xưa chúng ta ở bên nhau,
Có nhiều thứ chúng ta đã không khi nào biết được –
Nhưng những cuốn sách tẻ nhạt và những miền đất rã rời
đè nặng lên ta như một phiến đá tảng.”