Điên

“Tôi kẻ điên
trọn đời cuồng dại
tôi chỉ là một kẻ vong thân
khát tình thương chẳng thiết phân trần
còn cái bã con người
xin trả lại…”

Một mai

“Một mai chết hết hận thù
Mắt chầm chậm khép, tay từ từ xuôi
Một mai chết thật buồn cười
Tóc tôi buông xuống như người ngủ mơ…”

Tập đi

Tập đi suốt cả một đời
Mà chân chưa chắc là đôi chân mình.

À ơi

*đọc mấy câu lục bát à ơi…* À ơi, vật đổi sao dời Cái hoa thành quả, quả rồi thành cây À ơi, nước hóa thành mây Mưa trôi ra biển, vơi đầy mùa trăng À ơi, núi hóa đất bằng Đêm đêm rơi vệt sao băng cuối trời À ơi, cái kiếp con người…

Biển trong ta

”Lòng người – cái biển tí hon
Mà nghìn năm nữa vẫn còn sâu xa”

Trái tim bên hàng rào

”Những hàng rào khốn khổ trên môi
Ngăn không cho anh tới được chân trời
Đám mây thiên thần ngoài tầm tay với
Không lẽ ta lang thang cho chấm hết cuộc đời.”

Phai phôi

”Cuộc đời là một chuyến đi
Lui về ngày cũ có khi thêm buồn…”