Đào Phong Lan

“Thôi hãy yêu như cây lá trên đồng
Vẫy vào ngày mùa thơm náo nức
Còn em
Xin được làm chiếc cúc
Nép khiêm nhường trên ngực áo anh…”

Hoan ca

“Tình yêu mênh mông
Thời gian thì có hạn
Biết chúng mình có đến được nhau không?”

Bởi vì yêu

“Chỉ là tay nắm chặt bàn tay
Mà khốn khó trong đời như qua hết
Như bước tới chẳng bao giờ biết mệt…”

Từ biệt

”Em về nhé
Anh yêu!
Em về nhé
Mai em đi về ấy chốn xa vời
Chiều phố núi những hàng cây lặng lẽ
Gió ngừng bay mà mây cũng ngừng trôi…”

Lời Mỵ Nương

Ngựa chín hồng mao và gà chín cựa
Em có cần đâu voi có chín ngà
Chỉ mong anh có trái tim mạnh mẽ
Che chở em về lối cũ rợp hoa…

Lời đá cuội

Sông quá rộng mà sao lòng quá hẹp
Trời bao la mà gió chật khu vườn…

Trớ trêu

Mà môi trót buột lời yêu
Mà tim trót níu những điều nhớ mong
Qua đò nấn ná dòng sông
Lên bờ nấn ná mênh mông đất trời…

Trớ trêu

Mà môi trót buột lời yêu
Mà tim trót níu những điều nhớ mong
Qua đò nấn ná dòng sông
Lên bờ nấn ná mênh mông đất trời…

Viết giữa cơn mưa

”Anh thân yêu!
Cơn mưa mọc hoang trên đất
Nảy lên bong bóng bảy màu
Những đám mây chân trời rơi nước mắt
Anh ở đâu???”