Em không còn nhận ra anh
Của một thời yêu dấu nữa!
Con ve lột xác trên cành
Bay đi. Chỉ còn vỏ cũ.
Chuyên mục: Ký ức
TÌNH ƠI, CÓ THỂ LÀ ĐÃ MUỘN RỒI!
Ta luôn băn khoăn làm sao giữ cho đừng chia ly, dù chưa hề có một sự tương phùng nào. Giống như cách ta lắc đầu cười với ánh đèn loi lẻ, rằng tất cả đã quá muộn, khi chưa thực sự có một sự bắt đầu…
Tóc
“Mắt môi bỗng một chiều lên cơn thèm khóc
Không thể tìm lại từng người từng quen”
Anh biết không
Khi chật chội nhận ra mình quá rộng
Vắng anh rồi đâu cũng hóa mênh mông…
Lòng yêu đời có thật dễ không em?
Giá như là ta đã yêu nhau
Hẳn mộng ước vuông tròn hơn có phải ?
Nghĩ hối tiếc những ngày phung phí mãi
Ta đi quanh mà chẳng đến bao giờ!
Bất công
Em nỡ tim phân làm hai nửa
Nửa quên phần anh nửa nhớ phần người.
Khúc tình buồn
Người từ trăm năm
về như dao nhọn
ngọt ngào vết đâm
ta chết âm thầm
máu chưa kịp đổ
Dang dở
Một người bỏ một người đi
Một bài thơ dở dang vì
Lãng quên…
Hoa cúc
Đâu chỉ có mùa thu mới nhắc mình buồn
Anh vẫn đâu đây trên thế gian nhưng không còn thuộc về em nữa