Bài thơ cuộc đời

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu, bây giờ anh có lý
Dù chuyện xong rồi, anh đã xa cách thế!
“Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa…”

Linh cảm

Ở đâu rồi năm tháng ấy cơn mơ
Ngã ba chia tay vạt áo em đầy nắng
Con đường nhỏ một chiều mưa vắng
Dưới hiên chờ không dám nép vào anh

Hơi ấm ổ rơm

“Hạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no
Riêng cái ấm nồng nàn như lửa
Cái mộc mạc lên hương của lúa
Đâu dễ chia cho tất cả mọi người”

Vô đề

Anh đã để ngôi sao bay khỏi cát
Biển xanh êm mãi chớp sáng vòm trời
Điều có thể đã biến thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi.

Ai nhớ ngàn năm một ngón tay

“Mai kia sống với vầng trăng ấy
Người có còn thương một bóng cây
Góc phố còn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay?”

Khúc mùa thu

“Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Có điều chi em mải miết đi tìm?”

Mùa da diết

“Mùa thu lặng lẽ về
Đừng gọi tên em,
người đã quay lưng rồi.
người đã quên hai bàn tay da diết”

Giấc mơ loài thiên di

Em là ngôi sao nào trên ngân hà kia
mà giấc mơ tôi bay hoài không tới ?
Em tồn tại khoảnh khắc nào trong dằng dặc tháng năm kia
mà ám ảnh suốt một thời sương khói…

Ngày không anh

Ngày không anh đất trời không mùa
Cây trút lá xuống vườn em thiếu phụ.