Mắt biếc

“Đứng trước nỗi buồn của một người con gái, tôi luôn luôn xốn xang và cảm thấy mình có lỗi trong chuyện đó, mặc dù nhiều khi nguyên do của nỗi buồn chẳng dính dáng gì đến tôi.”

Cảm ơn người lớn

“Anh chôn cất tình yêu trong vườn tịch mịch
mười năm sau em hãy gắng quay về
không còn anh nhưng lối mòn cỏ mọc
những dấu giày sẽ kể lể em nghe…:

Chuyện ngày sau

❝Có hạt khô nằm chết
bên bờ rào không tên
ngày hôm sau chỗ ấy
chắc là hoa mọc lên…❞

chắc là hoa mọc lên

❝Có hạt khô nằm chết
bên bờ rào không tên
ngày hôm sau chỗ ấy
chắc là hoa mọc lên…❞

lòng tôi là cây khế

“Lòng tôi là cây khế
Em là chim về chơi
Vàng kia em chẳng trả
Chỉ nhả hạt xuống thôi…”

Ừ em hãy đi đi

”Dẫu trong hạnh phúc của em
Anh chẳng được dự phần
Thì anh cũng chẳng nề hà gì làm một kẻ đứng ngoài
Tham dự vào số phận của em bằng những lời chúc tụng…”

Những tháng ngày tươi đẹp đã trôi qua

”Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâu
Giữa những mặt người thấp thoáng qua mau
Em có thấy bóng ai đang sững lại
Ấy là anh của một thời trẻ dại…”

Giao thừa

Mùa đông rũ áo
Lòng không giao thừa
Mùa xuân lại đến
Vui buồn đong đưa…

Nhớ nhau

Nhớ nhau
xin để mình tôi thức
Trời lạnh
sương nhiều
em ngủ ngoan!

Thôi em ạ

Có một buổi em cùng anh hò hẹnKhông răng long ít nhất cũng bạc đầuRồi một buổi em đột nhiên lỗi hẹnĐể anh buồn bãi bể với nương dâu Nay vô cớ em chạnh lòng quay lạiChưa kịp mừng anh đã vội phân vânTình vẫn thế nhưng lòng đầy hoảng sợTảng đá kia không nỡ…