”Anh thấy không, nỗi buồn đầy bóng tối
Em đã gom để thả kín căn phòng
Khi chật chội nhận ra mình quá rộng
Vắng anh rồi, đâu cũng hóa mênh mông…”
Trang thơ và chữ, đẹp!
”Anh thấy không, nỗi buồn đầy bóng tối
Em đã gom để thả kín căn phòng
Khi chật chội nhận ra mình quá rộng
Vắng anh rồi, đâu cũng hóa mênh mông…”