Nguyễn Trọng Tạo

“Sông Hương hoá rượu ta đến uống
Ta tỉnh, đền đài ngả nghiêng say.”

Bóc đi nỗi nhớ mùa

”Có cái gì mất đi
Lại mất đi vĩnh viễn?
Có cái gì mới đến
Lại mới hoài trong ta?”

Chia

chỉ còn cỏ mọc bên trời
một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm…

Trường ca tình điên..

Em đừng vội buồn cười, em đừng bảo anh điên. Nếu điên được vì em, anh ngàn lần ứng cử, làm người điên, ngày, đưa đón đi về..

Vô đề

Anh đã để ngôi sao bay khỏi cát
Biển xanh êm mãi chớp sáng vòm trời
Điều có thể đã biến thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi.