Người ta thường nói Phật tại tâmcon không ăn chay cũng ít lên chùa ngày rằm mùng mộtkhông xuống tóc quy ychẳng giữ điều răn mệnhlại dỗ dành mình rằng Phật tại tâm.Con là một tín đồ vô tưkhi vui thì quênkhi buồn lại nhớchỉ thành tâm nguyện cầu khi tâm hồn đau khổchỉ quỳ…
Chuyên mục: Phạm Thị Ngọc Liên
Gửi người con gái ở xa
Mang nụ cười của mẹ đi xa
để lại nỗi nhớ
con đừng khóc khi gọi điện về nhà
đừng than thèm ăn cơm mẹ nấu
đừng hỏi Sài Gòn mưa nắng ra sao
đừng kêu thất thanh “con chỉ còn một phút.
mẹ ơi, con nhớ nhà…”
Hạnh phúc tầm thường hay hạnh phúc cao sang?
hạnh phúc tầm thường hay hạnh phúc cao sang
những gặt hái trong đời anh nếu mai này tính lại
có lẽ nào không có mối tình em?
Mưa xuân
Anh ở bên em không gian ngừng lặng
còn em xôn xao như sóng mặt hồ
anh như giọt mưa tháng Giêng êm ả
rả rích trong hồn em những ước mơ…
Khi tháng năm lên tiếng
Năm nay hoa mai lại nở trong nhà
Đứa con gái theo chồng sẽ suốt ngày bận rộn
Đứa con gái đi học nơi xa sẽ vất vả một mình
Đêm của mẹ sẽ dài
Giấc ngủ chẳng bình yên
…
các con chưa đi mà mẹ vô cùng nhớ
khi tháng năm nhắc nhở bao điều…
Hạnh phúc đắng
.Đêm vẫn không yên tĩnh như từ bao giờKhông anhMưa vẫn rơi hiu hắtThành phốNgôi nhàvẫn buồn như thuở vắng chân qua..Em vẫn là người đàn bà cô đơnngửa cổ cười trên quạnh quẽtình yêu không phải trò đùavẫn trốn tìm trong trái tim mảnh vỡbuộc lòng ta nhớ quên..Vẫn nấc thang cuối cùngTa nhắm…
Em sẽ yêu anh như tháng Giêng
.Khi bầu trời tràn đầy màu xanh và mặt đất tràn đầy cỏ hoa, nơi em đi qua thời tiết cũng trở nên bồng bột – lúc nắng hiền hòa lúc mưa nhỏ giọt, bầy chim én cứ bay và cứ bay, bầy chim sẻ rộn ràng trên mái ngói. Gió thoang thoảng mùi hương…
Về một chuyến đi xa
.Chỉ mới cầm chiếc vé trong tay là em đã nhớ anhĐã tưởng tượng lúc ngồi trong lòng ghếPhía dưới là mâylà mái nhàđường phốlà một người em rất thương yêuChỉ mới tưởng tượng thôi đã rướm nước mắtNơi đó là núi cao biển sâuNhững con người không quenTia mắt nhìn nhau lạc loài hun…