Hành trình

Bởi đường chân trời mãi màu xanh thẳm
đôi khi em chấp nhận làm một người chết đuối
Bồng bềnh trong đại duơng…

Ly tao I

Em ở lại với đời ta em nhé
Em đừng đi. Cho ta nắm tay em…

Viết cho mùa hoa phượng

Em đi rồi! Chùm phượng đỏ trên cao
Cứ cháy mãi những điều chưa nói hết
Nắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếc
Giá ngày xưa…Thôi đừng nhắc! Hạ tàn…

“trái tim dù nhàu”

…Mà chắc gì mình đến cùng nhau tình đã vui? Nếu em là anh, em cũng không biết có cách nào để đọc được nghĩ suy của người mình yêu, luôn điên cuồng với những lớp sóng trong lòng?”

Cần gì ?

Thôi đừng nói chuyện kiếp sau
Khi ta đã gặp được nhau kiếp này.
Ta chờ người cả trăm năm
Chờ thêm chút nữa cũng không sao mà…

Lời Mỵ Nương

Ngựa chín hồng mao và gà chín cựa
Em có cần đâu voi có chín ngà
Chỉ mong anh có trái tim mạnh mẽ
Che chở em về lối cũ rợp hoa…

Thơ tình cuối mùa thu

Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ…

Tình si

Chinh phạt đủ đầy nhục nhã hoa vinh
Gia tài là mớ kí ức bình yên đổ vỡ
Mỗi bận trở trời vẫn quằn lên nhớ
Những mặt người trong cơn chiêm bao lạ lẫm vô cùng…

Như qua sông rồi phải đốt cây cầu

Biết làm gì để lòng nguôi gió bão
Phút nhìn nhau mà thấy vẫn thương nhiều
Biết làm gì để mình quên tất cả
Để thôi nhầm chuyện cũ với tình yêu.