À ƠI THÁNG MƯỜI…

Bình yên nào từ phía xa cũng dịu dàng chạm khẽ khoảng sống của nhau. Cảm ơn anh. Nàng chắp tay đặt lên tim mình thật nhẹ, tháng mười ơi, ngoan ngoãn ra đi ngoan ngoãn trở về…

Quê nhà

sáng nay thức dậy nhìn quanh quẩn
đã thấy mình lạc nơi rất xa
tiếng nói tiếng cười sao lạ hoắc
bỗng dưng thèm hai tiếng “quê nhà”

Khói bếp

Mẹ luộc khoai bằng bếp lửa củi rều
Củi chưa khô ngọn lửa nghèo cũng ướt
Vung nồi đất xoay mấy vòng không khít
Khói tạt về phía mẹ… mắt con cay.

Phút cuối

Núi đồi lồng lộng chiều mưa nhớ ai
biển xanh vẫn xanh người đi sao đành…

Ban công mùa cũ

Em tối nay, thốt nhiên hiểu rằng ban công của em không có điểm tựa, vì ở giữa lưng chừng trời đất, thành ra hụt hẫng dài lâu…

Hết thời thương nhớ…

…tôi thấy kỷ niệm bơ vơ quá, bơ vơ giữa những chiều ngơ ngác đang rơi, vì tôi là kẻ cuối cùng níu giữ, mà bây giờ tôi lại buông tay…
Ừ thì rơi. Ừ thì chơi vơi…