Bên đời hiu quạnh

Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà…
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ…

Quỳnh

Tình ơi tình ơi
Trăm năm là bao ngày yêu?
…Tim cháy cạnh tim nào ai nỡ tắt

TÌNH ƠI, CÓ THỂ LÀ ĐÃ MUỘN RỒI!

Ta luôn băn khoăn làm sao giữ cho đừng chia ly, dù chưa hề có một sự tương phùng nào. Giống như cách ta lắc đầu cười với ánh đèn loi lẻ, rằng tất cả đã quá muộn, khi chưa thực sự có một sự bắt đầu…

Cảm ơn tình yêu

…Nếu như đây như là mơ, xin cho tôi dừng thêm phút giây này…

Dạ khúc

Cần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu…

Địa đàng

Anh làm sao ra ngoài không gian em, đành làm tù nhân mãi.
Nếu biết trước anh đã xin thêm ngày, được giam trong tay mềm em…

Bởi vì yêu

“Bởi tình yêu dệt nên mối liên kết trong gia đình, chứ không phải dòng máu”