Tôi lớn lên bằng con tôm, ngọn muống già, trái sấu non, đọt mùng tơi
Bằng sự bòn nhặt suốt đời của mẹ
Cánh cò vẫn trắng nguyên dẫu lời ru không giá thú
Khóm xương rồng gai góc nở hoa.
Những nhịp cầu đen buồn bã
Những sớm mai xanh một giòng nước biếc
Anh nhìn chim vỗ cánh giữa mênh mông
Chim bay trời cao nước xuôi dưới thấp
Buồn nào như gió ngủ trên không…
Hoan ca
“Tình yêu mênh mông
Thời gian thì có hạn
Biết chúng mình có đến được nhau không?”
Căn nhà có ba bề cửa sổ
“Đón nhận em, cô gái có cái nhìn sâu sắc
Tôi chẳng nghĩ gì
Chỉ thấy vui và hạnh phúc…”
Đánh thức tiềm lực
“Lúc này ta làm thơ cho nhau
đưa đẩy mà chi những lời ngọt lạt
ta ca hát quá nhiều về tiềm lực
tiềm lực còn ngủ yên…”
Trong mùa thu
“Sáng mai nay đều đã trở về em
Khi em bước qua con đường cỏ lạ
Giọt nước mắt trên môi cười và niềm vui se giá
Sáng mai này em đến cuộc đời anh.”
Chiếc lá
Trái tim tôi giống như chiếc lá
Dẫu xanh tươi cũng có lúc mỏi mòn…
Rolling to you
Đời đẹp quá, đẹp hơn anh biết
Bàng hoàng yêu, sau cơn suy kiệt
Ngày lụa mới, câu yêu thơm lừng
Nói nữa đi nàng ơi.
Lá biếc
rồi một ngày có lẽ – ngày mai
ta như nắng qua nhà em lặng lẽ
ta trói lại bàn tay thèm gõ cửa
bụi ngâu thơm trước cổng trả cho người…