Đừng sợ cuộc đời thiếu một cuộc đời
Đừng sợ chia tay và nước mắt
Đừng sợ nói lời đắng cay thành thật –
Hãy cho em món quà cuối cùng của tình yêu!
Tự cảm thời gian
Tuổi thơ dần khuất cuối nẻo con đường
Bởi những rong ruổi lo toan và ước mơ xa lắc
Sau bao nhiêu hư hao để giật mình mới biết
Hạnh phúc đâu phải là những ánh hào quang…
Bởi vì yêu
“Chỉ là tay nắm chặt bàn tay
Mà khốn khó trong đời như qua hết
Như bước tới chẳng bao giờ biết mệt…”
Diêm
”Dẫu cho anh có tham đến bao nhiêu
Và sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước
Không oán hờn đâu vì em tin mình được
Chứ yêu nhiều, bạc phếch có gì đâu…”
Tình bạn
”Tình bạn là ngôi nhà không khóa cửa
Ta bước vào nào ngại ngần gì
Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi
Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc…”
Biến tấu ca dao
”Đêm đêm nước mắt rơi thầm
Tầm xuân xanh biếc nở nhầm vườn ai?”
Quá khứ buồn làm chi
”Thành phố vẫn như xưa. Mọi xa lạ lại trở thành xa lạ,
Em lại đi đếm bước giữa đường đông…
Chút gió động lòng kia rồi cũng thành êm ả
Rồi sẽ quên đi tất cả chuyện tương phùng!”
Bài thơ chưa hoàn thành
“Đêm nhớ em, em có tin không?
Em như chiếc gối rúc trong lòng
Nào ai biết trăm con chim mộng
Vây kín đầu giường anh hát rong…”
Nguyên hình ảo vọng
Khi lửa khói tàn đêm
dòng sông êm ái
Tôi lại gặp em
tưởng tháng năm dài chững lại…