Nguyễn Ánh

Giờ thì thua. Đời người có nhiều thua thiệt. Ai biết cái thua thiệt lớn nhất lại không ngờ chính là đêm nhạc ấy, lẽ ra, mình cùng xuất hiện với anh – người mình yêu và vô cùng kính trọng.
Buồn ơi, anh đi nhé.

Lá biếc

“rồi một ngày có lẽ – ngày mai
ta như nắng qua nhà em lặng lẽ
ta trói lại bàn tay thèm gõ cửa
bụi ngâu thơm trước cổng trả cho người…”

Đoản ca của người đi biển

“Giờ đây nếu ngày xưa chúng ta ở bên nhau,
Có nhiều thứ chúng ta đã không khi nào biết được –
Nhưng những cuốn sách tẻ nhạt và những miền đất rã rời
đè nặng lên ta như một phiến đá tảng.”

Trịnh Công Sơn

“Anh đang nhớ thầm về những buổi chiều thứ năm ở đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn.
Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.“

Hãy gọi đúng tên tôi

Nỗi vui của tôi thanh thoát như trời Xuân,
ấm áp cỏ hoa muôn lối
Niềm đau của tôi đọng thành nước mắt,
ngập về bốn đại dương sâu.

Hãy nhớ gọi đúng tên tôi
Cho tôi được nghe một lần tất cả những tiếng
tôi khóc tôi cười
Cho tôi thấy được nỗi đau và niềm vui là một…

Nhặt nắng

Tôi dối lòng tôi nên chẳng dám
Nhận là mình đã bắt đầu yêu…

Bài thơ của một người yêu nước

“tôi yêu đất nước này áo rách
căn nhà dột phên không ngăn nổi gió
vẫn yêu nhau trong từng hơi thở
lòng vẫn thương cây nhớ cội hoài
thắp đèn đêm ngồi đợi mặt trời mai…”

Thái Thanh

“Phòng trà nghỉ chân nghe Thái Thanh ca “Biệt ly”.
Anh ngước nhìn tôi qua khói hương thơm cà phê…”

Giữ đời cho nhau

“Ơn em thơ dại từ trời,
Theo ta xuống biển, vớt đời ta trôi…”

Bài thơ số VIII

trong mơ em vẫn còn bên cửa
tôi đứng trên đồi mây trổ bông…

Tản Đà

“Dân hai nhăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con.”

em đã hoang đường từ cổ đại

Chế lấy mây và gây lấy nắng
Chế lấy, đừng vay mượn đất trời
Để khi nhật nguyệt đều xa vắng
Đầu thềm vẫn có ánh trăng rơi…