Vị tướng già

Những đối thủ của ông đã chết từ lâu
Bạn chiến đấu cũng chẳng ai còn nữa
Ông ngồi giữa thời gian vây bủa
Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình.

ĐÔI LỜI

“Tôi bây giờ ghép lá làm thơ. Không để nhớ, mùa ơi, rất tiếc. Vầng trăng xưa trôi về xa lắc. Một thời mơ biền biệt xa mờ…” Nguyễn Ngọc Minh Châu .Hôm nay em chép lại những dòng thơ này của chị, cùng tấm ảnh em chụp ở quê mình để tặng chị. Mong…

Nơi em về

”Em có thể sẽ trở thành kỉ niệm
Trong rất nhiều thương nhớ của quê anh…”

Lặng lẽ

”Tôi tin người để tin tôi,
Để tin tưởng mãi rằng đời dễ tin…”

Các em hái chè, cao nguyên giá lạnh

”Các em hái chè, cao nguyên giá lạnh
Trót hứa hôn với mây trắng xa nhà
Bấm ngón chân xuống đường trơn số phận
Mưa lại từ trong mắt mưa ra…”

Em ở đâu, em ở đâu rồi

”Em ở đâu, em ở đâu rồi
Câu thơ cũ dội xót lòng đến thế
Em ở đâu suốt một thời trai trẻ
Anh đi tìm, khuất nắng cuối màu mây…”

Định nghĩa về em

”Tôi tự do bật tiếng yêu em
Là khởi đầu một hành trình chạy trốn
Tôi chạy trốn em khi cầm lẫn lộn
Gieo hạt lúa đồng nhưng gặt lấy hạt ngô…”

Biển lặng

”Em đã qua nửa cuộc đời bão tố
Bỗng gặp anh, vùng biển lặng của mình…”