Tiễn con gái lớn về nhà chồng

Hóa ra bố lại yếu lòng hơn mẹ
Lúc người ta đến xin dâu
Mẹ cười rất tươi
Mà bố thì rưng lệ
Lời thơ ngập ngừng nghẹn giữa câu…

Sau phút chông chênh

Có bài thơ viết về phút xao lòng
Em đã đọc ngày xưa – thời rất trẻ
Như con đường với trăm ngàn ngã rẽ
Những phút xao lòng…ai chẳng người ơi

Đừng yêu

Bầu trời không còn nắng
Trái đất không còn đêm
Không còn giận hờn ghen
Nếu phải đừng yêu nữa!

ĐƯỜNG TƠ MONG MANH NHƯ KHÓI…

Rõ là tri kỷ không đem lại một cảm giác giận dữ tột cùng như người yêu, và người yêu không đem lại sự an toàn rộn rã như tri kỷ. Yêu thương nào cũng tột cùng, có thật như vậy không? Rồi sẽ tới đâu rồi sẽ như thế nào khi ai cũng có con đường riêng rẽ…

Xanh bạc mái đầu

Đường quanh bóng tối cho đôi mình mãi tìm nhau,
Tìm nhau mãi đến khi xanh bạc mái đầu…

Cho con

Con hãy giữ tình yêu làm báu vật
sống thương yêu, ân nghĩa với cuộc đời
tình yêu sẽ cho con nhiều thóc gạo
cho con nhiều quả ngọt với hoa tươi…

Đôi bàn tay

Tay ta nằm giữa tay người
Xót tay ai đã da mồi từ lâu
Đi qua bao cuộc bể dâu
Bàn tay ai đỡ trước sau ân tình…

Hôm nay tôi nghe

Hôm nay tôi nghe có con chim về gọi
Về giữa trời về hót giữa đời tôi.
Hôm nay tôi nghe
Tôi cười như đứa bé…”

Bếp lửa

Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,
Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở:
– Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?