cảm ơn mình đã yêu em

*cho những bạn từng xem vở “Cảm ơn mình đã yêu em” của sân khấu Hoàng thái Thanh* Anh đứng đó gần bên mà diệu vợi, Bờ môi em mặn chát biết bao lần Hạnh phúc nhỏ, nụ tình vừa kết trái Em một mình giữa vạch sống mong manh Có phải rồi con sẽ…

Diêm

Có người ví tình yêu như vỏ với que diêm Nhưng em không nghĩ thế Bởi que diêm chỉ một lần sáng loé Còn vỏ bao làm cháy đến trăm lần. Em không thể là phần sẫm nơi vỏ kia Để làm sáng Rồi đốt lịm đời những que diêm mỏng manh Nơi hết lần…

Rứa là hết

Rứa là hết, những đóm tàn tình cũ Mình buông tay nghe lá rủ lưng đồi Tình theo gió về nơi mô, ai biết Chỉ còn mình và cái bóng mình thôi Chừ làm răng thưa thốt với mọi người Khi họ hỏi khi mô mời đám cưới Chao! Thiên hạ vô tình chi quá…

Em hiểu

Em hiểu không thể vớt lại những giọt nước đã đổ Có những điều tìm lại được còn tệ hơn là mất đi Biết vậy thì ta còn cố níu kéo mà chi Những yêu thương muộn màng nông nổi Nếu cuộc sống không có lần ngập trong bóng tối Mấy ai yêu quí tia…

Gửi mùa đông

Em thả vào chiều từng sợi nhớ mùa đông Cái lạnh tháng mười hai em se lòng đến lạ Những sợi nhớ đi qua vòm cây kẽ lá Hờ hững rớt xuống đời Anh bắt được không??? Anh bắt được không giữa trời đất mênh mông Khi cuộc đời còn nhiều lo toan trăn trở…

người đàn bà trong em yên ngủ.

Dường như em đã quên Mình đã từng nhớ anh đến thế? Nỗi nhớ như con mọt ăn suốt ngày đêm Tận tuỵ mòn rũa Nhớ như là không còn nhớ nữa Em đợi anh lâu riết thành quen Quen thiếu vắng, quen đơn côi Quen một mình đưa đón Đò chiều xa vời vợi…

Tự hát

Chả dại gì em ước nó bằng vàng Trái tim em, anh đã từng biết đấy Anh là người coi thường của cải Nên nếu cần anh bán nó đi ngay Em cũng không mong nó giống mặt trời Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống Lại mình anh với đêm dài câm lặng…

Dự cảm

Em không đợi tàn ngày mới biết bắt đầu đêm Không đợi anh xa mới biết mình đau nỗi nhớ Nắm hạnh phúc trong tay – mong manh và bé nhỏ Em vẫn đếm từng ngày Đợi một ngày xa. Những mối tình em đã đi qua Nước mắt Niềm vui Và những điều được…

Câm lặng

Em sống trong cái kén của riêng mình Câm lặng đau một nỗi đau cô độc Như con tằm rút ruột kéo những sợi tơ vàng óng Em rút ruột mình se lại những nỗi đau… Tằm kéo tơ dâng đời những nhiệm màu Em rút nỗi đau chả mang lại cho ai niềm hạnh…