Giao thừa

Mùa đông rũ áo
Lòng không giao thừa
Mùa xuân lại đến
Vui buồn đong đưa…

Thôi em ạ

Có một buổi em cùng anh hò hẹnKhông răng long ít nhất cũng bạc đầuRồi một buổi em đột nhiên lỗi hẹnĐể anh buồn bãi bể với nương dâu Nay vô cớ em chạnh lòng quay lạiChưa kịp mừng anh đã vội phân vânTình vẫn thế nhưng lòng đầy hoảng sợTảng đá kia không nỡ…

Cuối cùng cho một tình yêu

Cuối cùng là khoảng trống lặng câm
Những tiếng động cuộc đời dội lại
Ta đi giữa hoàng hôn tê tái
Với nụ cười héo hắt ở trên môi