“Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có thể là em sẽ khác hôm nay
Như ánh chiều rồi cũng phải nhạt phai
Như chiếc lá một ngày tàn úa”
Thẻ: thơ đời
“Viết cho anh những ngày xa” (khúc 2)
“Hãy để em yêu anh
Không do dự
Và hãy yêu em như giây phút cuối cùng
Như ngày mai sẽ xa nhau vĩnh viễn, lối đi chung
của hai đứa đã có người chắn mất…”
Viết cho anh những ngày xa
“Tay cầm tay mà sao vẫn nhớ tay?
Những bình yên đến chạm vào vai
Ru em ngủ trong ánh ngày rực rỡ …”
“Có hề chi vàng một chút rong rêu”
Mưa tắm gội cho đời sông được mới
Gót em đi mùa thoa nhẹ chút hồng
Lòng ta đây cung đàn mùa say tới
Có hề chi vàng một chút rêu rong
Cuối cùng cho một tình yêu
Cuối cùng là khoảng trống lặng câm
Những tiếng động cuộc đời dội lại
Ta đi giữa hoàng hôn tê tái
Với nụ cười héo hắt ở trên môi
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi…
.Chỉ nhớ người thôi đủ hết đờiChim về góc biển . Bóng ra khơiLòng tôi lũng thấp . Tâm hiu quạnhChẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi Chỉ nhớ người thôi đủ hết đờiBuổi chiều chăn gối thiếu hơi aiEm đi để lại hồn thơ dạiTôi vó câu buồn sâu sớm mai Chỉ nhớ người…
Lời đá cuội
Lòng đá cuội cũng mềm như nước mắt
Xếp trong veo như những tiếng thầm thì
Nằm im ắng bên bờ suối cạn
Đợi trượt dài theo mỗi bước chân đi
Như chờ tình đến rồi hãy yêu
Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.
Bởi mong manh
tháng Ba mong manh
hồi ức như cuốn phim quay chậm
những điều đẹp đẽ không bao giờ biến mất
tình yêu vẫn nguyên vẹn tình yêu