Nỗi nhớ Sài Gòn

Tưởng không bao giờ nhớ Sài Gòn 
Bởi mỗi ngày ta bước chân qua đấy 
Góc phố nhỏ nhoi con đường vẫn vậy 
Có gì đâu – mưa nắng vẫn vô chừng 

Hàng me vẫn dáng đứng lừng khừng 
Như anh chàng trồng cây si trước ngõ 
Thách đố thời gian chờ ai đưa mắt ngỏ 
Phút chao lòng – thả lá rớt đầy tay 

Thành phố công viên lúc vạm vỡ lúc hao gầy 
Lúc mơ màng lúc ồn ào huyên náo 
Lũ ve con chờ ta cất tiếng chào 
Giấu nỗi nhớ trong lá cành phượng vĩ 

Giấu nỗi nhớ trong những chiều mưa nhỏ 
Tuổi học trò mở ngỏ trái tim non 
Em – học trò – gì cũng nghĩ lạ thường 
Là hoa nắng – là tình yêu độ lượng 

Sài Gòn của em trái tim như sóng cuộn 
Như những chàng trai trẻ tuổi đôi mươi 
Nhưng vẫn hay vô cớ nhoẻn miệng cười 
Cái e ấp của cô nàng mười tám 

Em theo gió lang thang con phố gầy 
Những chiếc lá – mảnh theo dấu chân kỉ niệm 
Hoa điệp vàng nhìn lũ trẻ nhảy dây 
Khoe áo thắm giữa nắng chiều ngập gió 

Những con ngõ hoang vu với những ngôi chùa cổ 
Mái mốc rêu rợp mát những trưa hè 
Em thường giấu tuổi thơ mình trong đó 
Chẳng biết vô thường vì chỉ thích vu vơ 

Này bỗng nhiên như một kẻ mộng du 
Em nhớ quá những tháng ngày ở đấy 
Bạn bè thật thà kẻ khôn ngoan khờ dại 
Khi bỗng nhiên xa… xa quá Sài Gòn.
.
Nỗi nhớ Sài Gòn – Lê Thị Kim

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s