Hẻm nhỏ

*bài thơ cho những người thích hẻm nhỏ*
.
Tôi, kẻ tha hương
Một buổi trưa vô tình lạc vào hẻm nhỏ
Giữa Sài Gòn muôn vạn điều không – có
Bỗng nhận ra mình tay trắng vẫn hoàn tay

Trong hẻm nhỏ tôi đi như người say
Trên đầu trần hoa nắng bay chấp chới
Tĩnh lặng quá! Ồ một điều thật lạ
Giữa thành phố này tĩnh lặng quý biết bao

Tôi đi ngang qua một cánh cổng rào
Những dây leo xanh quấn quanh uể oải
Khoảnh sân nhỏ, nắng và hoa đang nhảy
Điệu Valse buồn tịch mịch của buổi trưa

Tôi kiễng chân nhìn vào cánh rào thưa
Hoa mười giờ héo mình trên vạt cỏ
Tán lá xanh nụ hoa hồng lấp ló,
Chuông gió lười nên vắng tiếng lanh canh

Đôi chân tôi chẳng thể bước nhanh
Qua ngôi nhà cửa khép hờ chờ đợi
Như đang chờ vị khách nào sẽ tới
Để tách trà bay khói giữa buổi trưa

Hẻm nhỏ, rào thưa, ngôi nhà vắng lặng
Tiếng radio buồn gieo niềm sâu lắng
Tôi chợt nhận ra môi mình mặn đắng,
Nước mắt hiếm hoi trước hạnh phúc không lời

Đại lộ cuộc đời tôi mãi rong chơi
Bỗng thèm quá như trưa nào lạc vào hẻm nhỏ
Dẫu biết giữa thị thành muôn vạn điều không – có
Vẫn ước ao có một hẻm nhỏ để đi về.
.
Hẻm nhỏ – Thanh Vân

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s