Tim em

*một bài thơ từ 1933 mà cứ ngỡ hôm qua… Những hỉ nộ ái ố của con người chưa bao giờ cũ…*
.
Tim em tan nát từ năm ấy 
Những vết thương đau mãi chẳng lành, 
Tuổi trẻ dễ tin, em những chắc, 
Duyên sau chắp lại mối tơ mành. 

Hạnh phúc đời em, ai cướp cả ? 
Em theo ân ái chẳng may gì, 
Hờn duyên, em lại nhìn cha khóc, 
Ứa lệ, cha em ngoảnh mặt đi! 

Từ đấy thương cha em nín khóc, 
Cha em thường thấy mặt em vui 
Người đời cũng tưởng em sung sướng 
Em biết tim em đã nát rồi! 

Em cười phong kín hai hàng lệ, 
Lệ ứa thương em lỡ cuộc đời, 
Thổn thức canh dài em dẫu khóc, 
Nhưng mai, son phấn lại tươi rồi! 

Vì đứa con côi, em phải sống, 
Nuôi con rỏ lệ máu tim hòa, 
Muôn vàn hạnh phúc hy sinh hết, 
Tim nát, thời gian lặng lẽ qua!…
.
Tim em – Tương Phố

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s