Lặng lẽ

trích quyển Quê ngoại – Hồ Dzếnh

 Tôi không chọn nắng, cầu mưa
Nhớ người không cứ về trưa hay chiều

Tôi yêu vì nắng cây reo
Bướm bay vô cớ, gió vèo tự nhiên

Ðời tình: hoa thắm thêu duyên
Tóc mây vắt mộng, mắt huyền gợi mơ

Em là “người ấy” hay cô
Sầu chung duyên kiếp làm thơ, đủ rồi

Tôi tin người để tin tôi
Ðể tin tưởng mãi rằng đời dễ tin

Tôi vui lòng sống trong im
Hồn nương bóng gió, lời chim đến người

– Yêu là khó nói cho xuôi
Bởi ai hiểu được sao trời lại xanh?

Lặng lẽ – Hồ Dzếnh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s