Thiếu thừa

“Thiếu gì nắng — thiếu gì mưa
thiếu nhau lại thấy rất thừa thời gian…”

Tháng bảy

Tháng Bảy về nhen nhóm những đốm lửa hồng
Hoa trạng nguyên rực màu trên phố vắng
Cơn mưa chiều thôi rơi. Trời thắp nắng
Bảy sắc cầu vồng thương quá những ngày xưa.

Em có về thôn trăng

Tôi lớn lên bằng con tôm, ngọn muống già, trái sấu non, đọt mùng tơi
Bằng sự bòn nhặt suốt đời của mẹ
Cánh cò vẫn trắng nguyên dẫu lời ru không giá thú
Khóm xương rồng gai góc nở hoa.

Những nhịp cầu đen buồn bã

Những sớm mai xanh một giòng nước biếc
Anh nhìn chim vỗ cánh giữa mênh mông
Chim bay trời cao nước xuôi dưới thấp
Buồn nào như gió ngủ trên không…

Hoan ca

“Tình yêu mênh mông
Thời gian thì có hạn
Biết chúng mình có đến được nhau không?”

Đánh thức tiềm lực

“Lúc này ta làm thơ cho nhau
đưa đẩy mà chi những lời ngọt lạt
ta ca hát quá nhiều về tiềm lực
tiềm lực còn ngủ yên…”

Trong mùa thu

“Sáng mai nay đều đã trở về em
Khi em bước qua con đường cỏ lạ
Giọt nước mắt trên môi cười và niềm vui se giá
Sáng mai này em đến cuộc đời anh.”

Trịnh Công Sơn

Buồn phiền vỡ mộng đường dài
Ta xin một góc ta ngồi với ta…