Phan Huỳnh Điểu

“Tôi cho rằng thơ phổ nhạc đạt đến mức độ cộng hưởng tâm hồn của nhạc sĩ và thi sĩ. Tìm thấy một bài thơ phù hợp, nhạc sĩ phổ nhạc và gửi gắm tâm trạng mình. Xét đến cùng, chất thơ trong ca từ của một nhạc sĩ thuần túy không thể bằng được chất thơ trong ca từ vốn là bài thơ của một nhà thơ. Nhà thơ chắt chiu từng con chữ, nhạc sĩ chăm chút từng nốt nhạc sẽ cho ra một tác phẩm toàn vẹn và đầy đặn. Bởi vậy, tôi hết sức thích phổ nhạc cho thơ. Thơ và nhạc như cặp anh chị em song sinh, thơ một cánh, nhạc một cánh cho tác phẩm bay lên…”

Trần Văn Khê

Xin được nghiêng mình đưa tiễn Giáo sư Trần Văn Khê về nơi an nghỉ cuối cùng. Mong cho mọi di nguyện sau cùng của ông được hoàn thành, và ngọn lửa trong tim ông về văn hóa Việt lại sẽ có người chuyền đuốc…R.I.P

Kỷ niệm

Anh không hiểu vì sao ta có buổi chiều này
gặp lại nhau và bỗng dưng em khóc
giọt nước mắt, anh làm sao ngăn đuợc
em bây giờ như xa một tầm tay…

Thắt nút câu thơ

Rồi có thể một mai khô nước mắt
Em lại về vá víu bão giông xưa
Biển uống vạn dòng sông, lòng chẳng nhạt
Ta bơ vơ sót lại khói sương mùa…

Rất cần

Rất cần một người yêu mình hơn tất cả
Một người ta chẳng cần phải san sẻ với ai
Một người gom đủ cả nỗi nhớ rộng dài
Một người sẽ cùng ta đi qua những ngày như thế…

Rồi có thể

Rồi có thể ta nhìn nhau ngượng ngậpAnh đi cùng cô gái khác xinh tươiTôi cố để không rơi nước mắtCòn ai đâu thương mến dỗ cho nguôiRồi có thể vợ và con ríu rítAnh nhẹ nhàng quên hết chuyện đôi taAnh hối hả đón cuộc đời hạnh phúcTôi bàng hoàng mãi chẳng hiểu raRồi…

Ai treo nỗi đau lên ngọn tình hạnh phúc

Nàng vẫn hay tự hỏi mình, phải chăng sinh ra ở kiếp làm người là phải băn khoăn suy nghĩ quá nhiều như thế này? Hay chỉ xảy ra ở một cơ số người quá nhạy cảm với những nông sâu? Những nỗi niềm đau đáu quấn quanh nàng phủ đầy gai nhọn, nhón gót chân đi…

RỜI MỘT MÙA YÊU…

Tôi từng nhủ, nếu gặp được một người biết-cách-yêu, tôi sẽ không để rời. Nhưng làm sao biết một người biết-cách-yêu hay không khi chưa cùng bước vào cuộc yêu? Làm sao thấu rõ? Mà nếu lỡ bước vào rồi, cuộc yêu không thành, lại tan thành khói, thì nỗi đau đớn chất chồng đó…