Linh cảm

Ở đâu rồi năm tháng ấy cơn mơ
Ngã ba chia tay vạt áo em đầy nắng
Con đường nhỏ một chiều mưa vắng
Dưới hiên chờ không dám nép vào anh

Ngày không anh

Ngày không anh đất trời không mùa
Cây trút lá xuống vườn em thiếu phụ.

Không đề

trả lại em những khoảnh khắc sớm mai
để thức giấc và không nghĩ về anh nữa
trả lại em những đêm dù gầy nhưng yên tĩnh
không nhói lòng khi nghĩ về anh.

Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!

Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
khi chúng ta thuộc về hai con đường!

Tỉnh thức

ký ức vụn vặt
những mảnh hạnh phúc còn có thể nở hoa
hay lụi tàn dần
câu nói tổn thương thốt ra trong cơn giận dữ
có tha thứ được không?

Chiếc lá đầu tiên

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên