Đêm rằm

.Anh không đếnVà chiều không đợi nữaCơn mưa buồn đến ở ngoài sânAnh không đếnVà cô đơn ghé đếnĐậu xuống vai nghiêng cả một đêm rằmEm không tráchChỉ vì anh lỗi hẹnĐành một mình ngơ ngẩn nhặt tàn trăngEm không gịânChỉ lặng nhìn nuối tiếcVầng trăng xưa hao khuyết bởi đêm rằmAnh không đếnVà anh…

Cám ơn em…

.Cám ơn emvẫn còn nhận ra tôichàng tuổi trẻba mươi năm trước.Trong mắt ấytrời ơitôi lại thấymột quãng đờigió lộngtuổi hai mươi.1993.thơ Bùi Đức Long *hôm nay rất nhớ Khánh Ly, hình trên là Khánh Ly của một thời tuổi trẻ*.

Đến bao giờ

.Sẽ chẳng bao giờ em đến đuợc cùng anhChỉ một lần thôi êm ảDẫu đã có bao lần vội vãAnh vẫn là anh xa cách giữa đờiSẽ chẳng bao giờ có đuợc giữa lòng tayẤm áp huơng người thuơng nhớMột bông cúc muộn màng mới nởDẫu vàng tuơi trơ trọi cuối mùaMột tình yêu tha…

Về một chuyến đi xa

.Chỉ mới cầm chiếc vé trong tay là em đã nhớ anhĐã tưởng tượng lúc ngồi trong lòng ghếPhía dưới là mâylà mái nhàđường phốlà một người em rất thương yêuChỉ mới tưởng tượng thôi đã rướm nước mắtNơi đó là núi cao biển sâuNhững con người không quenTia mắt nhìn nhau lạc loài hun…

Một chiều ngược gió

.Em ngược đường, ngược nắng để yêu anhNgược phố tan tầm, ngược chiều gió thổiNgược lòng mình tìm về nông nổiLãng du đi vô định cánh chim trời.Em ngược thời gian, em ngược không gianNgược đời thường bon chen tìm về mê đắmNgược trái tim tự bao giờ chai lặngEm đánh thức nỗi buồn, em…

Bất chợt

Gặp một người xa lạchợt nhớ một người quenGặp lại một người quenbỗng thấy mình xa lạ. Bất chợt___Đoàn duy xuyên

Chuyện không có chuyện

.Chuyện của chúng mình lơ đãng như sôngEm không biết kể gì với Mùa thu về những ngày buồn nhưng không khócChỉ những câu thơ đêm đêm thảng thốtÂm thầm em nhớ, và quênSao lại là anh, sao lại là em?Sao lại là Heo may, sao lại là Sương khói?Giấc mơ về em – một…

Hạnh phúc chẳng nguyên lành

.em dẫu biết đời anh nhiều bóng tốiđừng ngông cuồng như thế nữa, đắng lòng thêmđừng nói với em hạnh phúc mải mê tìmsẽ chỉ đến một ngày ta nhắm mắthạnh phúc ở góc nào xa khuất nhấtem làm sao đến được một mình emanh lãnh đạm sau quá nhiều mất máthạnh phúc nào ta…

Giá mà

.Sáng nay thức dậy đi mần sớmTa nhớ ai hề, ta nhớ ai?Ta nhớ người nhìn ta ái ngại“Nghỉ việc, mình nuôi, bạn viết văn”Giá mà ta biết ta tài thựcTa để người nuôi dạ cũng đànhChỉ sợ ta viết lời phàm tụcNhìn người bươn chải, lại ăn năn.Giá mà ta biết ta buồn thựcTa…