Những thời vô tội

Xin chào nụ hôn tinh mơ
Xin chào trái tim buổi sớm
Trải qua khá nhiều đau đớn
Bây giờ tôi ước bình yên…

Có đôi khi

Ôi có đôi khi thèm như gió đi hoangSống kiếp lang thang, dạo chơi khắp núi rừngRủ lá rơi vàng về thăm biển mênh môngVượt ngọn sóng dâng trànTa là gió trên ngàn. Ôi phải chi ta là con suối sông kiaSống kiếp giang hồ, dạo chơi hết bến bờĐể có tiếng chim và em…

Vọng âm

Gã bạn thân đi xaNgười bạn gái ở nhà đau ốmLũ bạn quen ồn ào như quạVắng bặt áo cơmCòn ta nằm khôngĐưa võng ngó trờiĐôi khi không buồn không vuiKhông nhớ ai, không giận aiChỉ thấy sống là khóSống tử tếCàng khó Thì làm một việc gì đóSơn lại chiếc ghế cũPhủ màu lên…

Một nơi chốn bình yên

“em vẫn thả những câu chữ đi ra từ trái tim yêu anh
để chúng soi gương cuộc sống…”

Đến đường hoa mười giờ lúc mười giờ

“Dẫu có thể ngày mai mưa
dẫu thành phố khi em quay về vẫn ngập ngụa khẩu trang và nước sát khuẩn
dẫu anh ở đâu đó trong hàng người bị cách ly em không thể gặp
em cũng sẽ cười như hôm nay nở như hôm nay
dưới nắng

ĐẾN ĐƯỜNG HOA MƯỜI GIỜ LÚC MƯỜI GIỜ – #Phạm_Thị_Ngọc_Liên

Nên thời gian ấy ngùi trông

Sớm, trưa, chiều, tối, ra, vào
Người chưa yên nỗi thầm xao xác lòng
Nên thời gian ấy ngùi trông
Khô như hạt bụi trưa ngừng ngập bay…
.

Tuổi mười ba

Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể
Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa?
Nên đêm vui sao cũng chớm buồn thưa
Và lo sợ khi lòng mừng quá đỗi…

Người đi đâu

Bàn chân bước người đi về một thuở
Lá phân vân bờ bến cát sương rung
Trời khuya khoắt phiêu du trăng bỡ ngỡ
Người đi đâu sông nước lạnh vô cùng!

Loài cây nhớ gió

Từ buổi đến rừng cao cây nhớ gió
Mình nhớ đời đêm nhớ gối trên tay
Mong trở lại một ngày thương tóc đó
Có tình người trên vầng trán mây bay…

TÔI NGHĨ MÌNH SẼ KHÓC MỘT TRẬN…

Tôi sẽ vẽ mình thật nhiều màu sắc
rực rỡ như mùa hè phía trước
dịu dàng như mùa thu phía trước
ấm áp như mùa đông trong chiếc áo len hồng
rồi tôi đi chơi