Tiếc nhau chi, mai mốt đã xa rồi;
Xa là chết; hãy tặng tình lúc sống.
Chớ chia rẽ – dễ gì ta gặp mộng! –
Những dòng đời muôn kiếp đã chia trôi.
Tác giả: laurelphan
Người dệt tầm gai
Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui
Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ
Truân chuyên đè lên thanh thản
Ôi, sự trái ngược – những sợi tầm gai!
Đồng dao cho người lớn
Có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi
Có con người sống mà như qua đời…
Hóa đá
Thì thôi, hoá đá mưa ngâu
Thì thôi, thanh thản một câu tạ từ…
Ru người trăm năm
À ơi cái ngủ đi đâu
Tình yêu ru đến bạc đầu chưa thôi
Cách xa như đất với trời
Đêm đêm anh lặng ru người trăm năm…
Con đường em thường đi qua
Cuộc đời em từng đi qua
Có bàn tay anh nâng đỡ
Biển vẫn cồn cào sóng vỗ
Bao giờ năm tháng lùi xa…
.
Thanh trắc
Có những dòng lệ nhỏ
Khiến đá hóa trái tim
Có nỗi buồn triền miên
Làm trái tim hóa đá…
Tháng 3
Chỉ cần tàn tro ngoảnh mặt quay đi
Cho em biết mình đã thành quá khứ…
Tống biệt hành
Đưa người, ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?