Cảm xúc

“Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ,
Mà vạn vật là muôn đá nam châm.
Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm,
Sao lại trách người thơ tình lơi lả?”

Cảm ơn người lớn

“Anh chôn cất tình yêu trong vườn tịch mịch
mười năm sau em hãy gắng quay về
không còn anh nhưng lối mòn cỏ mọc
những dấu giày sẽ kể lể em nghe…:

Cảm ơn người lớn

❝Có hạt khô nằm chết
bên bờ rào không tên
ngày hôm sau chỗ ấy
chắc là hoa mọc lên…❞

Đàn bà

Điên rồ sao những người đàn bà
kể cả em
đều muốn nghe những lý lẽ lý sự
dù biết thừa chúng là điều giả dối…

Những đêm da trời xanh

“Và mình chưa có nhau
Em vẫn tin anh đến
Mỗi khi nhìn trời sao
Lấp lánh như lời hẹn…”

Nhớ lại

“Tôi đã sống đủ và làm đủ những gì cần thiết. Chỉ tiếc là không còn nhiều thời gian để làm những gì lợi ích cho đời. Ðời sống thì đẹp và rộng dài quá, còn đời người thì hạn hữu. Biết làm sao bây giờ.”

Trái bắp

“Ô hay trái bắp
Vừa mới đẻ thôi
Mà râu đã mọc
Thành ông lão rồi.”

Mùa đông qua phố

“Buôn buốt giấc khuya rồi
Đêm co mình trốn lạnh
Tiếng rao của một người
Xuyên qua đêm mảnh khảnh…”