Thu khúc

Vẫn biết đời hạnh phúc chẳng bao nhiêu. Cái thoáng chốc của một thời tuổi trẻ, cái dè dặt của tuổi già rớm lệ, cái mênh mông hiện tại êm đềm. Em bao giờ cũng vẫn là em – là ngọn nến chẳng bao giờ tắt – thứ ánh sáng điềm nhiên hiu hắt – điềm nhiên đi thốc giữa tim người…

Hạnh phúc

Hạnh phúc như tấm chăn bé nhỏHễ được bên ngườiThì thiếu ở bên taTim ta nhói đauKhi chiều nay người về bên ấyGió lộng, trời buồn, giọt nước mắt tủi hờnchảy ngược vào trong Nhưng xét cho cùngHạnh phúc chính là cho– Người hạnh phúc – Chính lòng ta hạnh phúc.Hạnh phúc__Trầm Nguyên Ý Anh

Tiễn bạn

Về đi thôiCon chim hót lúc nào buổi sángGà mái nghiêng tai lắng tiếng côn trùngNắng liếm dần nơi mẹ ngồi nhặt thócTóc người bạc trắng bao dung Tiễn nhau nào hãy cạn một chungMai xa nỗi nhớ về trong khúc hátCó phải rượu làm cho lòng khao khátMột lần ôm hôn rồi cuối đất…

Chân dung

Chẳng thể nào em vẽ được gương mặt anhBởi chưa một lần dám nhìn vào đôi mắtSợ tình yêu thiêu đốt trái tim mình Có thể nào em vẽ được bức chân dungKhi anh luôn ngỏanh điKhi em luôn chạy trốnCái dáng đằng sau đã trở thành quen thuộcCả trong mơAnh quay lưng bước về…

Sau phút chông chênh

Có bài thơ viết về phút xao lòng
Em đã đọc ngày xưa – thời rất trẻ
Như con đường với trăm ngàn ngã rẽ
Những phút xao lòng…ai chẳng người ơi

Đừng yêu

Bầu trời không còn nắng
Trái đất không còn đêm
Không còn giận hờn ghen
Nếu phải đừng yêu nữa!

Đôi bàn tay

Tay ta nằm giữa tay người
Xót tay ai đã da mồi từ lâu
Đi qua bao cuộc bể dâu
Bàn tay ai đỡ trước sau ân tình…

Đáng lẽ

Trang sách ước năm xưađã đến ngủ bao nàng tiên tuổi nhỏchiếc ghế gỗ chơ vơ bên cửa sổbao giấc mộng đến ngồi rồi lại ra đi Một trận mưa bất ngờ, một khung cửa thoáng quamột gương mặt chập chờn rồi vụt biếnbao con tàu về ga bao con thuyền cập bếnmà riêng em…

Ngọn lửa

Ta sẽ uống với bạn một li rươu
nhiều li rượu
cụng li chúc mừng sinh nhật cõi đời
chúc niềm vui
chúc cả nước mắt