”Đâu chỉ có mùa thu mới nhắc mình buồn
Anh vẫn đâu đây trên thế gian nhưng không còn thuộc về em nữa
Như heo may dẫu nồng nàn đến thế
Mà biết đâu cúc vẫn nở trái mùa…”
Tác giả: Ngan Tran
Nhưng mà
”mỗi khi bị đời bắt nạt
tôi về tôi mách với thơ
thơ bảo thế mà cũng mách
đánh cho trận nữa bây giờ…”
Nghìn lẻ một đêm
”Ngọn lửa thần ẩn trong cây đèn cũ
Trí khôn ngoan trong trái tim kẻ nghèo
Sự chân thực hoá thành bao phép lạ
Lòng thuỷ chung làm sống lại tình yêu…”
Ngủ đi kỷ niệm xanh rêu
”Ngủ đi, kỷ niệm xanh rêu
Em tàn hơi giữa mọi điều cho anh..”
Ngày xa anh
”Thêm một lần nữa nước mắt em rơi
Thừa thãi quá trước đời anh hạnh phúc…”
Tháng sáu trời mưa
”Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc…”
Mây rất thờ ơ
”Trời xanh màu tự thú
Tóc em thờ ơ bay
Ngày em hai mươi tuổi…”
Tự nhủ
”mong sao
trên sân ga đời người
khi ngước mắt lên
ta được soi vào bầu trời ưu tư và độ lượng…”
Khúc mùa thu
”Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Có điều chi em mải miết đi tìm?”