Em cứ về bên ấy

Ai đã yêu em như em biết vậy?
Để mấy lần tắm cạn giữa dòng thương.

Chiếc lá

Trái tim tôi giống như chiếc lá
Dẫu xanh tươi cũng có lúc mỏi mòn…

Lá biếc

rồi một ngày có lẽ – ngày mai
ta như nắng qua nhà em lặng lẽ
ta trói lại bàn tay thèm gõ cửa
bụi ngâu thơm trước cổng trả cho người…

Tôi chào đất nước tôi

có những lúc vui bạn bè mến thương
nhìn mắt ai cũng sáng
tôi chào đất nước tôi. Mưa nắng
bao năm rồi quen chịu cả hai vai…

Thành phố ngày ta không yêu nhau

Thành phố ngày ta không yêu nhau
Đường rộng hơn và mặt người xa lạ quá
Không xúc động nghe bàn chân vội vã
Không diệu kì đóa hoa…

Đợi

Chỉ đợi anh và không nghĩ gì hơn
Em đâu cần anh tới
Em đâu cần anh nói
Và đâu cần anh biết nỗi đợi này

Tồn tại

Không thể trơ trơ như đá giữa cuộc đời
Con người
Tồn tại
Với trái tim thương nhớ đầy vơi…

Chuyện ngày thường

Ðể nhận ra cuộc đời
Hệt như là cổ tích
Ước niềm vui – khi mở bừng con mắt
Tất cả đều có cạnh bên
Bạn – người yêu – hoa và nắng êm đềm…

Anh quá bận để yêu em

Anh trả em những cỏ biếc, nắng êm
Trả những nụ hôn nồng nàn hình như từng có
Tất cả như bóng mây râm thoáng qua trời giông gió
Giờ bình yên rồi. Anh bận lắm, em biết không?