Dạ khúc trắng

Đôi khi em phải cảm ơn sự lẩn tránh của anh
cho em thấy khoảng trống chỗ dựa
còn đủ sự bình yên
điều khao khát đã chìm trong ảo vọng…

Đi tìm sự bình yên

”Sống khó quá làm sao không mệt mỏi
Đi đâu giờ để có được bình yên?
Giữa nhà mình gió bão vẫn từng cơn
Lòng không tĩnh làm sao đời tĩnh được?”