Đi tìm sự bình yên

Thôi, ta về với miền quê yên tĩnh

Có yên tĩnh không khi ở đâu cũng rất đông người?

Ở đâu cũng đã quen với phép tính tuyệt vời

Cộng và nhân thì giỏi, chia và trừ lại kém

Tình yêu thương trở nên quí hiếm

Tâm hồn ta như một ngọn gió hoang

Giữa ngôi nhà những cánh cửa mở toang

Luôn mong gió nồm nam thổi tới

Ta ngột ngạt trong chính mình bức bối

Chẳng thể sẻ chia chẳng thể mong chờ

Chẳng thể tắm mình trong những câu thơ

Trong trẻo như ban mai của thời con gái

Đã thấy ngại những chuyến đi, đôi chân đã mỏi

Trái tim cứ nhói đau những lúc trĩu buồn

Muốn về bên sông Cái sông Con

Để thấy lòng còn mênh mang sóng vỗ

Mỗi cuộc đời như một bài toán đố

Đi đến cuối đường vẫn chẳng thể giải xong

Hay ta về với thành phố nắng hong ?

Nơi nườm nượp tàu xe tắc đường hàng tiếng

Nơi thử thách lòng ta kiên nhẫn

Trước những bon chen – những cú huých chết người

Trước những cơn mưa ếch nhái nhảy lên bàn ngồi

Nơi đen trắng với vàng thau lẫn lộn

Nơi những hèn đớn với cúi luồn toan tính

Nơi vênh vang áo mũ lòe người

Ta ăn cùng bàn ta thở cùng hơi

Ta cũng chẳng vẻ vang hơn là mấy

Đời vốn thế thôi thì ta biết vậy

Hãy lặng yên như chẳng biết gì

Hãy lặng yên như một kẻ ngu si

Mọi sự ghét bắt nguồn từ sự nói

Sống khó quá làm sao không mệt mỏi

Đi đâu giờ để có được bình yên?

Giữa nhà mình gió bão vẫn từng cơn

Lòng không tĩnh làm sao đời tĩnh được?

Đi tìm sự bình yên_Nguyễn Thị Hồng Ngát

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s