Ngày hôm qua

Rồi hôm nào anh đến chơi
tất cả đều đã khác…

Bỗng

Anh ra đi phả buồn vui vào gió
Gửi êm đềm bão tố lại cho em

Đa mang

Đa mang yêu dấu, đa mang nhớ
Sẽ trọn đời ta đa mang nhau…

Khoảng cách

Em không còn nhận ra anh
Của một thời yêu dấu nữa!
Con ve lột xác trên cành
Bay đi. Chỉ còn vỏ cũ.

Tóc

“Mắt môi bỗng một chiều lên cơn thèm khóc
Không thể tìm lại từng người từng quen”