Viết cho anh những ngày xa

“Tay cầm tay mà sao vẫn nhớ tay?
Những bình yên đến chạm vào vai
Ru em ngủ trong ánh ngày rực rỡ …”

“Nơi nào có em, nơi ấy là thiên đường”

Về Mark Twain: Nhà văn từng nổi tiếng đến mức thư người hâm mộ gửi không ghi địa chỉ vẫn có thể đến tay ông. Mark Twain tự yêu mình, như một chàng Narcis của thế kỷ 19, từng tuyên bố ‘Tôi không phải người Mỹ, tôi là nước Mỹ’. Ông kiêu ngạo, nhưng ông nói…

Mùa da diết

“Mùa thu lặng lẽ về
Đừng gọi tên em,
người đã quay lưng rồi.
người đã quên hai bàn tay da diết”

Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!

Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
khi chúng ta thuộc về hai con đường!

Lời đá cuội

Lòng đá cuội cũng mềm như nước mắt
Xếp trong veo như những tiếng thầm thì
Nằm im ắng bên bờ suối cạn
Đợi trượt dài theo mỗi bước chân đi

Như chờ tình đến rồi hãy yêu

Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.

Như ngày nào

Là ngày mà tóc ướt sẽ hỏi có chải đầu dùm không, rồi chờ đợi thấy mình được nhỏ bé..